Truyện Xu Hướng
Trang chủ > CĂN HỘ 404 – KHÔNG BAO GIỜ TRỐNG > Chương 5: NGƯỜI TRÔNG NHÀ

CĂN HỘ 404 – KHÔNG BAO GIỜ TRỐNG

Tác giả: Khát Nước | Chương: 5 | Lượt xem: 6

Chương 5: NGƯỜI TRÔNG NHÀ

Tôi rời khỏi tầng 4 ngay trong đêm đó.

Không mang theo gì.

Không quay đầu lại.

Tôi đi thẳng xuống tầng trệt.

Ra khỏi chung cư.

Ra khỏi khu phố.

Tôi bắt taxi.

Nói một địa chỉ bất kỳ.

Tôi nghĩ… mình đã thoát.

Nhưng ngay khi xe chạy qua cổng khu chung cư Hoa Dương…

tôi nhìn thấy trong gương chiếu hậu…

một người đang đứng ở cổng.

Là ông bảo vệ.

Ông ta đứng đó.

Nhìn thẳng vào tôi.

Nhưng điều khiến tôi lạnh người là…

ông ta đang ướt sũng.

Nước từ tóc ông nhỏ xuống.

Tách.

Tách.

Tách.

Tôi quay đầu lại.

Không có ai ở cổng.

“Anh ổn không?” – tài xế hỏi.

Tôi gật.

Không nói gì.

Đêm đó tôi không ngủ.

Tôi thuê một phòng khách sạn ở trung tâm Thượng Hải.

Tôi khóa cửa.

Kéo rèm.

Tắt điện thoại.

Nhưng khi tôi vào nhà tắm…

tôi nhìn thấy…

nước đang chảy từ trần xuống.

Không phải từ vòi.

Không phải từ ống.

Mà từ… chính trần nhà.

Tách.

Tách.

Tách.

Tôi hoảng loạn.

Mở cửa phòng tắm.

Nhưng khi quay lại…

không còn gì.

Khô ráo.

Sạch sẽ.

Tôi bắt đầu hiểu.

Tôi không rời khỏi nó.

Nó đi theo tôi.

Sáng hôm sau, tôi đến đồn cảnh sát.

Tôi kể tất cả.

Cảnh sát nghe xong…

im lặng.

Rồi một người hỏi:

“Anh có chắc mình đã sống ở căn hộ đó không?”

Tôi đưa hợp đồng thuê nhà.

Họ nhìn.

Rồi trả lại.

Trên hợp đồng…

không còn dòng chữ “404”.

Địa chỉ chỉ còn:

“Căn 403.”

Không có “+1”.

Không có căn 404.

Không có tầng 4 bất thường.

Không có gì cả.

Tôi mở điện thoại.

Tìm lại tin nhắn.

Không còn.

Tìm lại video.

Không còn.

Như thể…

tất cả chỉ là một giấc mơ.

Nhưng…

khi tôi vén tay áo lên…

trên cổ tay tôi…

xuất hiện một vết hằn.

Giống như vết tay ai đó đã nắm chặt.

Và nó…

luôn ẩm ướt.

Tôi trở lại khu chung cư Hoa Dương sau ba ngày.

Không phải vì tôi muốn.

Mà vì…

mỗi khi tôi ngủ…

tôi đều mơ thấy mình đang đứng ở hành lang tầng 4.

Trước một cánh cửa.

Không có số.

Nhưng tôi biết…

đó là 404.

Tôi quay lại.

Mọi thứ vẫn như cũ.

Người ra vào.

Trẻ con chơi.

Người già tập thể dục.

Tôi bước vào.

Đi đến thang máy.

Bấm tầng 4.

Lần này…

không ai nhìn tôi.

Không ai phản ứng.

Như thể…

tầng 4 chưa từng có chuyện gì.

Tôi bước ra hành lang.

Không có 403+1.

Không có bức tường có thể mở ra.

Chỉ là một hành lang bình thường.

Tôi đứng đó rất lâu.

Cho đến khi…

một cánh cửa phía sau lưng tôi mở ra.

Tôi quay lại.

Không phải 401.

Không phải 402.

Không phải 403.

Mà là…

một cánh cửa mới.

Không có số.

Nhưng trên bề mặt gỗ…

có một dòng chữ khắc sâu:

“NGƯỜI TRÔNG NHÀ”

Tim tôi ngừng đập.

Cánh cửa từ từ mở ra.

Bên trong…

là một căn phòng nhỏ.

Một chiếc bàn.

Một cuốn sổ.

Một chiếc ghế.

Và trên tường…

treo đầy ảnh.

Những bức ảnh tôi đã thấy trong hành lang hôm đó.

Tôi bước vào.

Cuốn sổ trên bàn… mở sẵn.

Trang đầu.

Viết bằng chữ rất rõ ràng:

“Danh sách người thuê tầng 4”

Tôi lật trang.

Những cái tên quen thuộc.

Những cái tên đã chết.

Những cái tên đã mất tích.

Và ở trang cuối…

có một dòng chữ mới.

“Người trông nhà hiện tại:”

Phía dưới…

là một khoảng trống.

Và ngay khi tôi chạm tay vào cuốn sổ…

một cây bút từ đâu đó lăn đến trước mặt tôi.

Tôi không muốn.

Tôi lùi lại.

Nhưng cánh cửa phía sau…

đã đóng lại.

Tôi nghe thấy…

tiếng nước nhỏ giọt.

Tách.

Tách.

Tách.

Từ phía sau lưng.

Tôi quay lại.

Trong gương treo trên tường…

tôi không còn đứng một mình.

Sau lưng tôi…

là Trần Mặc.

Cô đứng đó.

Ướt sũng.

Nhưng lần này…

cô không đáng sợ.

Cô nhìn tôi.

Mỉm cười nhẹ.

Và nói:

“Xin lỗi.”

“Mình cần một người thay thế.”

Tôi run giọng:

“Vậy… cô…”

Cô gật.

“Giờ tôi được rời đi rồi.”

Tôi hiểu.

Tôi không phải người sống sót.

Tôi chỉ là…

người thay thế tiếp theo.

Cuốn sổ trên bàn… tự động lật trang.

Trang trắng.

Một dòng chữ từ từ hiện ra.

“Tên:”

Cây bút trên bàn…

tự động nhấc lên.

Bay về phía tôi.

Tôi không cầm.

Nhưng tay tôi…

tự động giơ lên.

Tôi cảm thấy…

có thứ gì đó bên trong tôi…

đang điều khiển.

Tôi nhìn vào gương.

Trong gương…

tôi thấy mình…

đang ướt sũng.

Nước chảy từ tóc tôi.

Tách.

Tách.

Tách.

Cây bút đặt vào tay tôi.

Và tôi…

viết tên mình xuống.

“…”

Ngay khi nét bút hoàn thành…

tôi nghe thấy…

một âm thanh rất quen thuộc.

tiếng thang máy mở cửa.

Và một giọng nói từ xa vọng lại:

“Cậu ở tầng 4 à?”

Tôi ngẩng đầu.

Một người mới.

Đang đứng ở hành lang.

Giống hệt tôi ngày đầu tiên.

Tôi đứng dậy.

Cầm cuốn sổ.

Đi ra ngoài.

Tôi nhìn người đó.

Mỉm cười.

Và hỏi:

“Cậu mới chuyển đến à?”

HẾT TRUYỆN
Chương 4
Chương cuối 👉
Popup Quảng cáo Đặc biệt