Truyện Xu Hướng
Trang chủ > CĂN HỘ 404 – KHÔNG BAO GIỜ TRỐNG > Chương 2: NHỮNG NGƯỜI Ở TẦNG 4

CĂN HỘ 404 – KHÔNG BAO GIỜ TRỐNG

Tác giả: Khát Nước | Chương: 2 | Lượt xem: 8

Chương 2: NHỮNG NGƯỜI Ở TẦNG 4

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trong tình trạng như chưa hề ngủ.

Ánh sáng ngoài cửa sổ trắng bệch.

Không phải ánh nắng.

Mà là ánh sáng kiểu… bị lọc qua một lớp sương mỏng.

Tôi nhìn vào sàn phòng ngủ.

Vũng nước đêm qua đã biến mất.

Sàn khô ráo.

Sạch sẽ.

Như thể… chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tôi bước vào nhà tắm.

Soi gương.

Khuôn mặt tôi xanh xao.

Mắt thâm quầng.

Nhưng thứ khiến tôi đứng chết lặng là:

sau lưng tôi… trên gương… vẫn còn dòng chữ nước.

“Căn hộ này không bao giờ trống.”

Tôi quay phắt lại.

Không có ai.

Khi quay lại nhìn gương lần nữa…

dòng chữ biến mất.

Tôi không còn nghĩ đây là ảo giác nữa.

Tôi quyết định xuống dưới hỏi bảo vệ.

Khu chung cư Hoa Dương ban ngày nhìn hoàn toàn bình thường.

Trẻ con chạy nhảy.

Người già tập thể dục.

Người giao đồ ăn ra vào tấp nập.

Chỉ có một điều kỳ lạ:

Không ai lên tầng 4.

Tôi đứng trong thang máy.

Một người phụ nữ trung niên bước vào.

Tôi bấm nút 4.

Bà ta nhìn tôi.

Ánh mắt rất lạ.

Bà hỏi:

“Cậu ở tầng 4 à?”

Tôi gật.

Bà im lặng.

Rồi… bà bước ra khỏi thang máy.

Không nói thêm gì.

Tôi xuống tầng trệt.

Gặp bảo vệ.

Ông ta khoảng hơn 50 tuổi.

Đang uống trà.

Tôi hỏi:

“Chú ơi, cháu ở căn 403+1, tầng 4.”

Tay ông ta dừng lại giữa không trung.

Ông ta nhìn tôi rất lâu.

Rồi nói:

“Cậu mới chuyển đến à?”

Tôi gật.

Ông ta hỏi tiếp:

“Ở được… một đêm rồi đúng không?”

Tôi không trả lời.

Nhưng ông ta hiểu.

Ông ta hạ giọng:

“Đêm qua… cậu có nghe thấy tiếng nước không?”

Tim tôi đập mạnh.

Tôi hỏi lại:

“Ở tầng 4… đã từng xảy ra chuyện gì?”

Ông ta im lặng một lúc lâu.

Rồi nói:

“Không phải một chuyện.”

“Là… rất nhiều chuyện.”

Ông ta đặt cốc trà xuống.

Lấy ra một cuốn sổ cũ từ ngăn kéo.

Đưa cho tôi.

“Danh sách người thuê tầng 4 trong 5 năm gần đây.”

Tôi mở ra.

Trang đầu.

Năm thứ nhất.

3 cái tên.

Cả 3 đều có ghi chú:

“Tử vong – nguyên nhân không xác định.”

Trang thứ hai.

Năm thứ hai.

2 người.

“Tự tử.”

Trang thứ ba.

Năm thứ ba.

4 người.

“Mất tích.”

Trang thứ tư.

Năm thứ tư.

1 người.

“Chết đuối trong phòng tắm.”

Trang cuối cùng.

Năm thứ năm.

1 người.

Tên được khoanh đỏ.

“Lý Uyển.”

Ghi chú:

“Tìm thấy thi thể trong phòng ngủ – toàn thân ướt – không có nguồn nước.”

Tôi lạnh cả người.

Tôi hỏi:

“Đó… có phải người phụ nữ đêm qua không?”

Ông bảo vệ không trả lời.

Nhưng ánh mắt ông… đã nói hết.

Ông nói tiếp:

“Cô ấy là người cuối cùng thuê căn 404.”

Tôi hỏi:

“Vậy tại sao vẫn cho thuê tiếp?”

Ông ta cười.

Một nụ cười mệt mỏi.

“Không phải chúng tôi cho thuê.”

“Căn đó tự có người đến.”

Tôi cứng người.

Ông ta nói tiếp:

“Những người chuyển đến căn 404… đều là người đang gặp vấn đề trong cuộc sống.”

“Cần tiền.”

“Cần chỗ ở gấp.”

“Không có lựa chọn.”

Ông nhìn thẳng vào tôi:

“Giống cậu.”

Tôi không nói được gì.

Ông ta đẩy cuốn sổ về phía tôi.

Chỉ vào một dòng chữ ở cuối.

“QUY TẮC SỐNG SÓT – TẦNG 4”

Tôi đọc.

Từng dòng một.

1. Không mở cửa phòng ngủ sau 3 giờ sáng.

2. Nếu nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt – hãy rời khỏi căn hộ ngay lập tức.

3. Không trả lời khi có người gọi tên bạn từ phía sau lưng.

4. Không nhìn vào gương sau 12 giờ đêm.

5. Nếu bạn thấy mình xuất hiện hai lần trong gương… hãy rời đi.

6. Không được để nước đọng trên sàn nhà.

7. Nếu có người gõ cửa lúc 3:17 – tuyệt đối không mở.

Tôi ngẩng đầu lên.

“Những quy tắc này… ai viết?”

Ông bảo vệ trả lời:

“Người duy nhất… từng sống sót và rời khỏi tầng 4.”

Tôi hỏi:

“Người đó đâu?”

Ông ta im lặng.

Rồi nói một câu khiến tôi rùng mình:

“Cô ta quay lại rồi.”

Tôi nhớ lại người phụ nữ ướt sũng đêm qua.

Tôi hỏi:

“Là… Lý Uyển?”

Ông ta lắc đầu.

“Không.”

Ông nhìn thẳng vào tôi.

Giọng rất nhỏ.

“Là… người viết ra mấy quy tắc đó.”

Tôi hỏi:

“Cô ta đang ở đâu?”

Ông ta trả lời:

“Ở tầng 4.”

Ngay lúc đó.

Thang máy phía sau tôi tự động mở ra.

Không có ai bên trong.

Nhưng trên bảng hiển thị…

chỉ có một nút sáng.

Tầng 4.

Và trong không gian trống rỗng đó…

tôi nghe thấy một âm thanh quen thuộc.

Tách.

Tách.

Tách.

Như tiếng nước…

nhỏ giọt từ tóc ai đó.

Tôi quay lại nhìn ông bảo vệ.

Ông ta chỉ nói một câu:

“Nếu cậu còn muốn sống… đừng quay lại căn hộ tối nay.”

Nhưng ngay lúc đó…

điện thoại tôi rung lên.

Một tin nhắn mới.

Không số.

Không tên.

“Anh đã ở trong nhà của tôi.”

“Tối nay… tôi sẽ về.”

Tôi ngẩng đầu nhìn lên bảng thang máy.

Số 4 vẫn đang sáng.

Và cánh cửa thang máy…

từ từ khép lại.

Bên trong…

tôi thoáng thấy…

một mái tóc dài ướt sũng…

đang đứng trong góc.

Nhìn thẳng vào tôi.
Chương 3 👉
Chương 1
Chương 3 👉
Popup Quảng cáo Đặc biệt