Tôi không quay lại căn hộ ngay hôm đó.
Tôi thuê tạm một phòng trọ nhỏ gần ga tàu điện, tự nhủ sẽ suy nghĩ kỹ trước khi quay lại.
Nhưng đến tối…
tôi nhận ra mình không có lựa chọn.
Điện thoại tôi không ngừng rung.
Những tin nhắn từ số lạ liên tục gửi đến.
“Anh quên đồ rồi.”
“Anh phải quay lại.”
“Nhà của tôi… không thích người bỏ đi giữa chừng.”
Tôi tắt máy.
Nhưng khi tôi soi gương trong phòng trọ…
tôi thấy phía sau mình không phải là căn phòng trọ.
Mà là…
phòng ngủ của căn hộ 404.
Tôi quay lại.
Không có gì.
Nhưng khi nhìn lại gương…
nó vẫn ở đó.
Vũng nước.
Chiếc giường.
Và một người phụ nữ đang đứng giữa phòng.
Cô ta không nhìn tôi.
Chỉ đứng yên.
Tóc ướt rũ xuống.
Tôi đập vỡ gương.
Hình ảnh biến mất.
Ngay lúc đó…
điện thoại tôi tự động bật lên.
Một file video mở ra.
Trong video…
là chính tôi.
Tôi đang đứng trong căn hộ 404.
Đứng trong phòng ngủ.
Quay lưng về phía camera.
Và phía sau tôi…
là người phụ nữ ướt sũng.
Video kết thúc bằng một câu nói.
Giọng của cô ta:
“Anh đã bước vào rồi.”
“Không ai rời khỏi nhà này giữa chừng.”
Tôi hiểu.
Tôi phải quay lại.
Sáng hôm sau, tôi quay lại khu chung cư Hoa Dương.
Không khí tầng 4… khác hẳn ban ngày.
Yên tĩnh đến mức bất thường.
Không có tiếng bước chân.
Không có tiếng nói chuyện.
Không có tiếng mở cửa.
Như thể không có ai sống ở đây.
Tôi bước đến căn 403+1.
Mở cửa.
Mùi nước ẩm lại xuất hiện.
Mọi thứ trong phòng…
không còn giống tối hôm đầu.
Đồ đạc thay đổi vị trí.
Sofa quay hướng khác.
Bàn ăn dịch sang bên.
Và trên tường phòng khách…
xuất hiện một bức tranh mà tôi chắc chắn hôm trước không có.
Bức tranh là sơ đồ tầng 4.
Tôi lại gần.
Nhìn kỹ.
Trên sơ đồ…
có các căn 401, 402, 403…
Và có một ô vuông ở giữa hành lang.
Không ghi số.
Không có cửa.
Nhưng…
trên sơ đồ đó…
nó tồn tại.
Một căn phòng ở giữa hành lang.
Tôi lập tức ra ngoài.
Đứng giữa hành lang tầng 4.
Đo lại từng bước.
Từng khoảng cách.
Nếu theo bản vẽ…
thì giữa 402 và 403…
phải có một khoảng không gian lớn hơn bình thường.
Nhưng thực tế…
chỉ là một bức tường.
Tôi áp tai vào tường.
Bên trong…
có tiếng gì đó.
Không phải tiếng nước.
Mà là…
tiếng người nói chuyện.
Nhiều giọng.
Thì thầm.
Chồng chéo.
Tôi giật lùi lại.
Đúng lúc đó…
cánh cửa căn 402 mở ra.
Một cô gái bước ra.
Khoảng 25 tuổi.
Gầy.
Mắt thâm.
Cô ta nhìn tôi.
Nhìn bức tường.
Rồi nói:
“Anh cũng nghe thấy à?”
Tôi gật.
Cô ta nói:
“Đó là căn phòng ở giữa.”
Tôi hỏi:
“Cô biết nó?”
Cô ta cười.
Một nụ cười rất mệt mỏi.
“Không ai sống ở tầng này mà không biết.”
Cô tự giới thiệu:
“Tôi là Trần Mặc. Tôi ở 402.”
Cô chỉ vào bức tường:
“Đằng sau đó… là căn hộ thật sự.”
Tôi không hiểu.
Cô giải thích:
“Những căn 401, 402, 403… chỉ là lớp vỏ.”
“Còn cái ở giữa… mới là thứ nó muốn giữ người lại.”
Tôi hỏi:
“Nó là gì?”
Cô im lặng vài giây.
Rồi nói:
“Là một căn nhà không muốn bị bỏ trống.”
Tôi lạnh sống lưng.
Cô nói tiếp:
“Tôi đã ở đây 3 tháng.”
“Trước tôi… có 2 người.”
“Cả hai đều đã biến mất.”
Tôi hỏi:
“Cô biết những quy tắc không?”
Cô gật.
“Chính tôi viết ra.”
Tôi sững lại.
“Cô là người… sống sót rời khỏi tầng 4?”
Cô cười nhạt.
“Không.”
“Tôi chưa từng rời đi.”
Tim tôi thắt lại.
Cô tiếp tục:
“Tôi đã từng thử bỏ đi.”
“Nhưng… mỗi lần soi gương… tôi lại thấy mình đang đứng trong căn hộ này.”
“Dù tôi đang ở đâu.”
Tôi nhớ đến trải nghiệm của mình đêm qua.
Cô nói:
“Cho nên… tôi quay lại.”
“Ở lại… còn có quy tắc.”
“Rời đi… chỉ có chết.”
Tôi hỏi:
“Căn phòng ở giữa… có thể vào không?”
Cô nhìn tôi.
Ánh mắt rất nghiêm túc.
“Có.”
“Nhưng… chỉ khi nó mở cửa.”
Ngay lúc đó…
đèn hành lang chớp tắt.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
Rồi tắt hẳn.
Trong bóng tối…
tôi nghe thấy…
một tiếng “cạch”.
Như tiếng khóa mở.
Giữa bức tường…
một đường nứt xuất hiện.
Chậm rãi…
bức tường tách ra.
Một cánh cửa…
xuất hiện từ hư không.
Không có số.
Không có tay nắm.
Chỉ có một dòng chữ khắc sâu trên gỗ:
“404”
Trần Mặc nắm chặt tay tôi.
Giọng cô run nhẹ:
“Đừng nhìn vào bên trong quá lâu.”
Cánh cửa từ từ mở ra.
Bên trong…
là một hành lang khác.
Dài hơn.
Tối hơn.
Và ở cuối hành lang đó…
là một cánh cửa phòng ngủ đang hé mở.
Từ trong đó…
nước đang tràn ra.
Chảy dọc theo sàn.
Lan ra ngoài.
Tách.
Tách.
Tách.
Tôi nhìn thấy…
một cái bóng đứng trong phòng.
Một người phụ nữ.
Nhưng lần này…
cô ta không quay lưng nữa.
Cô ta nhìn thẳng về phía chúng tôi.
Và mỉm cười.
Trần Mặc thì thầm:
“Cô ấy không phải là người đầu tiên chết ở đây.”
Tôi hỏi:
“Vậy ai là người đầu tiên?”
Trần Mặc trả lời.
Một câu khiến tôi lạnh toát từ đầu đến chân:
“Là người đã xây nên chung cư này.”
Cánh cửa phía trước…
bỗng đập mạnh.
Một giọng nói vang lên từ bên trong.
“Vào đi.”
“Nhà… đã chờ đủ người rồi.”
Tôi cảm thấy…
có một lực vô hình kéo mình về phía trước.
Và trước khi tôi kịp phản ứng…
tôi thấy một điều kinh khủng nhất.
Trên tường hành lang bên trong…
treo đầy ảnh của những người từng sống ở tầng 4.
Tất cả họ…
đều đang đứng trong cùng một căn phòng.
Tất cả họ…
đều ướt sũng.
Và tất cả…
đều không chớp mắt.
CĂN HỘ 404 – KHÔNG BAO GIỜ TRỐNG
Tác giả: Khát Nước | Chương: 3 | Lượt xem: 7